Ở bài viết trước ' ', tôi có đề cập đến việc phải để cho CLB tự hạch toán tài chính. Bài này tôi sẽ nói sâu hơn về vấn đề này.
1. Muốn có bản quyền truyền hình, lăng xê, vé, bán đồ lưu niệm, thức ăn vặt, đồ uống không có cồn, CLB phải sở hữu ít ra một sân vận động để làm nơi thi đấu. Nói ít nhất vì mỗi CLB thường có đội một, đội trẻ, đội U, cần có nhiều sân cho các đội này tập luyện và thi đấu. ngày nay, ở Việt Nam chưa có CLB nào sở hữu sân bóng. hồ hết các sân bóng là thuộc sở hữu quốc gia, do các Sở TDTT tỉnh quản lý. Sân không phải của CLB thì chất lượng mặt sân cũng "thượng vàng hạ cám", khiến cho các trận đấu của giải V-League không đạt chuyên môn lẽ ra nên có.
Để có thể sở hữu sân bóng cần tư nhân hóa. Đây là vấn đề lớn cần đưa ra xem xét. quốc gia chỉ nên quản lý những sân lớn, gọi là sân vận động nhà nước (những sân có đường pitch), không nên "ôm" hết các sân vì sẽ không đủ kinh phí duy tu, bảo trì.
2. Chúng ta có 63 tỉnh thành, hà cớ gì không thành lập 63 CLB? CLB nào chưa có ông bầu thì quốc gia kiêm luôn, tổ chức hoạt động thông suốt rồi bán cổ phiếu trên thị trường chứng khoán. Nhiều người mua cổ phiếu sẽ tạo thành cổ đông, cổ đông bầu ra hội đồng quản trị, chủ tịch hội đồng quản trị chính là ông bầu. CLB có tài sản "cứng" là sân bóng, các trang thiết bị tập tành..., tài sản "mềm" là thương hiệu được kiến lập bởi thành tích thi đấu. CLB có thành tích yếu kém, kinh dinh thua lỗ thì ông bầu bán lại CLB trên thị trường chứng khoán. Lợi nhuận kinh dinh từ bóng đá có thể được dùng để tu sửa, duy tu, bảo trì, nâng cấp sân cỏ - hao phí gấp nhiều lần so với việc mua bán cầu thủ.
Đơn cử, phí bảo trì mỗi m2 mặt sân đúng chuẩn quốc tế ngót nghét 200 nghìn đồng/ năm (tức là vài triệu đôla mỗi năm), chưa kể uổng cho khán đài, dàn đèn chiếu sáng ban đêm, mái che, bảng điện tử cho lăng xê, đường pitch để cầu thủ tập điền kinh duy trì và nâng cao thể lực, các trang bị vật lý trị liệu để bình phục chấn thương... Khi chưa có nhiều tiền thì hạ thấp tiêu chuẩn xuống (chỉ cần mặt sân bằng phẳng là được, cỏ chỗ dày chỗ mỏng cũng tạm chấp nhận).
3. Với 63 CLB, chúng ta có thể thành lập ba hạng đấu chuyên nghiệp, một hạng của đội trẻ U23, một của U19. Lưới tuổi dưới U19, CLB có thể liên kết với các trường phổ thông ở địa phương, tự tạo thành các giải đấu học đường nhằm tuyển chọn và bồi bổ cầu thủ. Với năm hạng như vậy, mỗi ông bầu nhiều nhất chỉ sở hữu hai CLB, một hạng chuyên nghiệp và một đội trẻ. Từ đây, tăm tiếng của CLB gắn liền với địa phương nơi CLB sở hữu sân cỏ, dù có đổi thay ông bầu luôn luôn thì cái tên vẫn không đổi. Các giải bóng đá học đường không phải chỉ để CLB tuyển cầu thủ trẻ mà còn là nơi đào tạo ra một tầng lớp khán giả mới – biết xem bóng đá, biết bình luận chuyên môn.
4. Vấn đề trọng tài luôn là vấn đề muôn thuở. Chẳng riêng gì ở Việt Nam, tại phương Tây vấn đề này còn căng hơn vì nó trực tiếp quyết định kết quả cá cược của họ. Để xoa dịu khán giả, FIFA buộc phải đem VAR vào sân dù vẫn cho trọng tài toàn quyền quyết định, bất kể có xem VAR hay không? Vấn đề của chúng ta không phải là VAR mà là tiêu chuẩn nào để đánh giá chất lượng trọng tài.
Tôi yêu cầu lập bảng xếp hạng trọng tài. Trọng tài phạm một lỗi bắt sai thì trừ một điểm. Như vậy, trọng tài ít bị điểm trừ hơn sẽ xếp trên. Với năm hạng đấu, trọng tài xếp hạng càng thấp thì càng phải bắt những trận hạng thấp. lương lậu của trọng tài phụ thuộc vào giá vé và số lượng vé trên sân (hạng càng cao giá vé càng cao, số lượng vé bán ra càng nhiều). Bảng xếp hạng này cũng phải sáng tỏ trước khán giả để tránh bị động. Chúng ta xem bóng đá khu vực và châu lục, rất ít khi thấy trọng tài Việt Nam cầm còi. Trước đây, chúng ta còn có một trọng tài lọt vào danh sách trọng tài FIFA, còn hiện thời... có ai?
Bài viết cùng tác giả:
Bóng đá chuyên nghiệp là dùng bóng đá để nuôi bóng đá. Muốn chuyên nghiệp, muốn tự hạch toán thì CLB phải có tài sản và tài sản ấy phải có tính thanh khoản. Khi CLB có tài sản thì chuyện làm thế nào để khán giả bỏ tiền ra mua vé đến sân xem bóng đá, họ phải tự vắt óc mà nghĩ ra. kinh doanh là phải có mua, có bán. Có hàng mà không biết bán hoặc hàng quá tệ, bán chẳng ai mua thì làm sao gọi là kinh doanh?
san sẻ bài viết của bạn cho trang Ý kiến .
Lâm
0 nhận xét:
Đăng nhận xét