Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2019

Nhìn bát canh nóng hổi trên bàn và mấy quả đu đủ lăn lóc dưới sàn, chồng em giận dữ đập bàn rồi bảo em dọn đồ chuyển ra ngoài sống

Chuyện của em bi đát lắm mọi người ạ. Em lỡ có bầu với một anh cấp trên, khi mọi chuyện vỡ lở thì anh ta cao chạy xa bay để lại với cái bụng đã 2 tháng. Lúc ấy, anh đồng nghiệp đã yêu thầm em từ lâu xuất hiện như vị cứu tinh. chết trôi vớ được cọc, em bằng lòng làm vợ anh ấy để con có cha. Anh ấy quả thật quá tốt nên mới đồng ý xem đứa con ấy như con mình. Nhưng em gặp phải cảnh mẹ chồng ghét con dâu nên giờ khổ quá.

Ngày về nhà chồng em lo lắng lắm. Mẹ em bảo đàn ông khi còn yêu thì hứa nhiều chứ sau này tình cảm nhạt dần, chỉ sợ anh ấy lại lôi quá cố của em ra dằn vặt. Nhưng đâm lao phải theo lao, em vẫn cưới.

Đúng là em đã không lường trước được mọi việc. Chồng vẫn thương em nhưng anh ấy khá bận nên đi công tác suốt. Khổ nỗi em ốm nghén lên nghén xuống, ở nhà mẹ chồng khó chịu vì em chẳng ăn được gì. Thấy con dâu chửa trước bà đã không ưa rồi. Dù chồng em nói dối đứa bé là con anh nhưng bà vẫn ra vào bảo: "Chẳng biết có phải con cháu nhà này không?" vì em chưa ra mắt bao giờ đã cưới. Trước đấy, bà có biết chúng em là đồng nghiệp thôi.

Nhìn bát canh nóng hổi trên bàn và mấy quả đu đủ lăn lóc dưới sàn, chồng em giận dữ đập bàn rồi bảo em dọn đồ chuyển ra ngoài sống - Ảnh 1.

Mẹ chồng phát hiện em có bầu với người khác nên vô cùng giận dữ. (Ảnh minh họa)

Một hôm, không hiểu ai nói đến tai nên mẹ chồng em phát hiện sự thật. Bà chửi em không tiếc lời. Bà liên tiếp đòi đuổi em đi, không hài lòng em. Mẹ chồng em gọi cả chồng em về họp gia đình yêu cầu ly hôn vì bà không đồng ý cho anh " nuôi con tu hú ". Chồng em rắn rỏi đứng ra bảo vệ còn em khóc lóc van nài nên bà không ép chúng em bỏ nhau được.

Em còn trẻ, không hiểu biết nhiều. Lúc bầu em vẫn ăn uống vô tội vạ, không kiêng khem. Cho đến một hôm, em bị đau bụng dọa sảy, bác sĩ hỏi em ăn có chịu ăn uống bồi bổ không, em mới ngẩn người ra. Từ hôm đó em chú ý đọc sách báo, tìm hiểu kỹ hơn về thức ăn cho bà bầu. Và em phát hiện một sự thật đáng sợ nhưng không dám nói với ai.

Khi bác giúp việc mang thức ăn lên, em chỉ dám ăn cơm với thịt cá chứ tuyệt đối không ăn canh, không ăn món nộm đu đủ. Có điều, chiều về chồng em lại nhìn thấy bát canh đủ đủ nóng sốt và mấy quả đu đủ lăn lóc dưới sàn bếp. Anh ấy gắt gỏng hỏi bác giúp việc: "Sao nhà có bà bầu mà bác nấu mấy thứ này. Vợ con ăn sao được".

Nhìn bát canh nóng hổi trên bàn và mấy quả đu đủ lăn lóc dưới sàn, chồng em giận dữ đập bàn rồi bảo em dọn đồ chuyển ra ngoài sống - Ảnh 2.

Em chỉ biết dựa vào tình thương yêu chồng dành cho mình. (Ảnh minh họa)

Mẹ chồng em cau mặt khó chịu quát chồng em: "Cái gì không ăn được. Con đừng có kiêng vớ vẩn. Ngày xưa mẹ ăn suốt không sao hết. Nhà này không phục vụ được kiểu kén cá chọn canh đâu. Không ở được thì đi đi".

Em khóc nấc lên vì nhục nhã và buồn quá. Chồng nhìn em không nói được lời nào thì quay lại bảo em dọn đồ để ra ngoài sống. Anh ấy bảo mẹ là chúng em sẽ đi để không làm phiền bà trong thời kì em bầu bí và sinh con. Anh mong bà hiểu là anh yêu em và chọn ở bên lúc em khó khăn nhất. Sau này, ngoài đứa con này em sẽ sinh cháu cho ông bà nữa nên mong bà đừng gây khó cho con dâu.

Nói thật lòng, em hiểu cảm giác của mẹ chồng. Hiếm có mẹ chồng nào ưng được con dâu chửa với người khác rồi về để bà phải coi ngó. Mẹ chồng ghét con dâu em cũng chấp nhận. song em chỉ mong bà miễn thứ cho lầm lỗi của em, cho em một thời cơ chứng minh em sẽ làm con dâu tốt của ông bà. Em phải làm sao đây mọi người ơi?

(mucxanh...@gmail.com)

Về ngoại ở cữ chồng đã âm thầm chuyển về chung sống với bố mẹ, tôi bị "đánh úp" nhưng đưa ra điều kiện khiến anh điếng người

Thế Sơn là một chàng trai tốt, đôn hậu, gia đình khá giả. Nhưng điều mà tôi đánh giá cao là anh cũng sáng dạ, chịu thương chịu khó. ngày nay anh đang làm cho một công ty lớn với mức lương hơn 30 triệu, như thế rõ là rất ổn để lo cho gia đình.

Vậy nên dù quen Thế Sơn có hơn 6 tháng, tôi đã gật đầu chuyện thành hôn. Lúc ấy anh vui lắm, cứ cười mãi không thôi khiến tôi bối rối:

- Chỉ là đồng ý chuyện thành thân thôi anh có cần vui thế không?

Thế Sơn cười ngây ngốc, nắm chặt tay tôi rồi trả lời:

- Vui chứ, đâu phải chỉ là đám cưới đâu. Cuộc sống sau đó mới quan yếu, vậy là anh có thể đời đời kiếp kiếp bên người mình yêu rồi!

Tôi thấy anh hơi sến nên chẳng buồn đáp lại chỉ cười nhạt rồi cho qua. Nói thật, tôi cũng có chút nhan sắc, chưa kể không phải dạng kém cỏi gì mà khả năng ngoại ngữ, giao du, chuyên môn đều tốt. Nhưng tình duyên của tôi khá lận đận, tôi không yêu ai được quá 1 năm. Tới 25 tuổi, mẹ tôi cứ thúc giục nhiều, tôi thì nhìn Thế Sơn có thiện cảm nhất nên gật đầu đại.

Sau đám cưới, chúng tôi về chung sống với ba má chồng. Tôi thì không thích nhưng vì lúc trước cũng không thương thảo nhiều nên giờ đành phải chấp thuận. Tuy nhiên, mẹ anh xem khá khó, bà khiến tôi không có ngày nào vui vẻ. Và tới lúc này tôi mới biết chồng mình lại nghe lời mẹ tới vậy.

Mỗi lần nhìn mẹ chồng nấu nướng, bê ra tận bàn, dỗ dành cậu con trai cưng ăn cho hết là tôi rùng mình. Trước mặt mọi người chồng tôi cũng thường nhật nhưng trước mặt mẹ đứng là 1 đứa trẻ to xác không động chân động tay chuyện gì.

Về ngoại ở cữ chồng đã âm thầm chuyển về chung sống với bố mẹ, tôi bị

(Ảnh minh họa)

nên, mỗi lần tôi bị mẹ chồng mắng, Sơn không bao giờ lên tiếng bênh vực. Câu độc nhất vô nhị mà anh nói chỉ là: "Yến, thôi nào, nghe anh xin lỗi mẹ trước đi", "Mẹ, mẹ bớt giận để con nói thêm với vợ con"...

Những câu nói ấy dù rất nhẹ nhàng nhưng lại giống như đổ thêm dầu vào ngọn lửa đang ngun ngút trong lòng tôi. Anh nói thế khác gì ngầm khẳng định mẹ anh đúng còn tôi thì sai?

Chịu đựng được 3 tháng, tôi dứt khoát đòi ra ngoài sống riêng. năn nỉ, thuyết phục, ép uổng, dọa nạt... tôi dùng mọi cách cuối cùng Sơn cũng đồng ý.

Sau khi sống riêng, cuộc sống thoải mái hơn cũng khiến tôi vui vẻ lên tí đỉnh. Tình cảm vợ chồng cũng đi lên, điều duy nhất khiến chúng tôi cãi nhau chắc cũng chỉ vì anh hay về nhà mẹ, hay bắt tôi về đó và anh quá ủy mị, không có chí tiến thủ.

Tuy nhiên điều đó cũng không ảnh hưởng quá nhiều, tôi lạc quan nghĩ cuộc sống phải có thăng có trầm, có vui có buồn, và mình sống như bây chừ là ổn rồi.

Không lâu sau tôi có bầu, Thế Sơn rất hạnh phúc. Rồi tôi sinh con, mẹ chồng cũng tới săn sóc. Dù bà hơi khắc nghiệt nhưng có cháu đích tôn, bà cũng bớt xét nét, la rầy tôi hơn.

Nhưng tới khi tôi về nhà ngoại ở cữ, Thế Sơn mới làm 1 chuyện khiến tôi cảm thấy 2 đứa không hợp chung sống. cha mẹ đẻ tôi ở đô thị khác, cách nhà chồng khoảng 50km. Thế nên trong 1 tháng ấy, Thế Sơn có tới thăm 3 - 4 lần, còn tôi thì không về nhà nội lần nào.

Hết 1 tháng, anh mới đánh xe xuống đón 2 mẹ con. Tôi cũng vui vẻ chào ông bà ngoại rồi trở về. Tuy nhiên, thay vì tài xế về nhà riêng của 2 vợ chồng, Thế Sơn lại đưa tôi về nhà bác mẹ chồng. Tôi nghĩ là về đó ăn bữa cơm đoàn tụ nên nhẹ nhàng hỏi chồng:

- Nay ông bà làm cơm đón Tũn về hả chồng? Hí hí, sao không đưa mẹ con em về cất đồ đã rồi qua đó.

Ấp úng mãi, Thế Sơn mới nói:

- Anh chuyển về chung sống với bác mẹ rồi. Ông bà cũng nghĩ rằng mấy tháng nữa em phải đi làm, cháu không có ai trông. Nhà thì rộng, chúng mình chuyển ra nhà, phòng bỏ không thật hoang...

- Nhưng anh chưa bàn với em?

- Thì giờ anh đang nói đây.

- Tiền trảm hậu tấu mà anh nói là bàn? Em không đồng ý thì sao?

- Anh thấy về đó có gì không tốt? Giờ có cháu rồi, mẹ cũng rất dễ tính. Chúng mình về đó vừa kiệm ước phí, vừa gắn kết tình cảm gia đình...

Tôi giận điếng người. Rõ ràng việc anh không nói gì mà lặng thầm chuyển nhà là sai mà vẫn cố cãi. Tôi là vợ anh mà lại, đâu phải người ở hay đẻ thuê đâu mà không có chút quyền quyết định nào.

- Giờ em bắt xe đưa con về ngoại, không cần bàn nữa, coi như quyết rồi nhé!

- Yến, em nghĩ lại đi, đã về tới đây rồi.

- Chưa bàn tới chuyện là mẹ có hiền không, có tốt với em không thì em cũng cần được coi trọng. 1 việc như sống chung, sống riêng mà anh tự quyết định như thế được sao? Em là vợ anh năng đứa ở vậy?

Tôi nói 1 hồi khiến Sơn cứng họng. Trong lúc anh còn đứng đần người ở đó, tôi bế con đi vào nhà. Dù giận thế nào thì giận nhưng tôi nghĩ mình cần hành xử cho phải phép với ba má chồng. Còn sau đó, tôi quyết không khoan nhượng nữa.