Con trai tôi lấy vợ được 6 năm, đã có trai gái đầy đủ, gia đình kinh tế cũng tiêm tất. Nhưng một năm nay do làm ăn kinh tế bị thua lỗ nên con trai tôi nói là có người bạn mời ra tỉnh thành quản lý một nhà hàng. Từ khi con trai ra thành phố làm, tháng nào cũng mang về cho vợ 15 triệu đồng khiến tôi mừng thay cho các con.
Con gái tôi lấy chồng gần nơi mà con trai tôi đang làm việc. Một hôm con về chơi nhìn thấy chị dâu ăn mặc rất sành điệu, nên hỏi tôi chị dâu làm gì mà ăn diện thế kia? Tôi vô tư lự kể với con gái là chị dâu ở nhà không chỉ mặc diện nhất làng mà còn ăn sướng lắm, mỗi khi đi chợ phải mua con tôm to nhất, thịt gà thịt bò ăn chán đến nỗi phải đổ cho chó.
Thế là con gái bật khóc nức nở và nói: "Anh trai thì suốt ngày phơi mặt ra đường còn chị dâu chỉ ở nhà ăn diện tiêu phung phá , sao số anh lại khổ như vậy?".
Tôi không tin vì mỗi lần về, con trai đều rất vui vẻ chứ không hề nhăn nhó khó chịu. Con gái lắc đầu tỏ vẻ đau khổ và nản rồi kết thúc đề tài này.
Con gái vừa khóc vừa nói: "Anh trai thì suốt ngày phơi mặt ra đường còn chị dâu chỉ ở nhà ăn diện tiêu pha phung phá, sao số anh lại khổ như vậy?". (Ảnh minh họa)
Một ngày mẹ chồng con gái bị ốm nặng nghe nói khó sống qua mùa đông này nên tôi đã gác lại mọi việc để ra đô thị thăm bà ấy. Con gái đón tôi ở bến xe, khi đi ngang qua gầm cầu thì con gái bảo tôi nhìn sang bên đường. Tôi theo tay chỉ của con gái nhìn sang thì đứng hình khi thấy con trai đang đứng đó trong bộ áo quần bảo hộ lao động.
Con gái kể: "Ngày nào anh cũng đứng đó, ai thuê gì làm nấy, có hôm thì đi thu dọn nhà, trồng cây, có hôm thì bốc vác... trầy trật kiếm tiền mà ở nhà chị dâu thì ăn xài hoang toàng. Giờ mẹ nhìn tận mắt rồi chứ".
Không muốn con trai mắc cỡ khi gặp mẹ nên tôi đã đi lướt qua con mà không hỏi han gì. Sau khi thăm bà dâu gia tôi cũng hấp tấp về quê, vừa về đến nhà việc trước nhất tôi làm đó là chạy sang nhà con dâu để nói rõ công việc mà con trai mình đang làm.
Nghe những lời con dâu nói mà tôi ức chế vô cùng. (Ảnh minh họa)
Kể xong tôi khuyên con dâu đừng sống lãng phí mà hãy tiết kiệm để cho chồng bớt khổ. Thế nhưng con dâu bảo đàn ông đi làm cực khổ chút để vợ con được sướng được đẹp là việc thường ngày.
Nghe những lời con dâu nói mà tôi ức chế hết sức. Ngay buổi tối hôm ấy tôi gọi con trai về và nói con hãy dạy bảo vợ , để vợ đi làm kiếm tiền phụ giúp chứ đừng gánh nặng cả gia đình như thế. Nhưng con trai nói đây là việc mà con gánh được, con là rường cột trong nhà, con không muốn vợ con khổ. Rồi con trai còn bảo tôi đừng can thiệp vào việc gia đình con.
Nghe con trai nói là tôi biết con tôi yêu vợ nó nhiều lắm nên mới chiều chuộng như thế. Song người làm mẹ nào có thể để con mình khó nhọc trong khi vợ nó ở nhà chỉ lo ăn chơi. Tôi phải làm sao để khuyên con trai mình nghĩ cho bản thân một tẹo đây hả mọi người?
(ngoclanh...@gmail.com)