Tôi mới ly hôn được ba tháng. dù rằng cuộc hôn nhân cũ đã làm tôi ám ảnh nhưng đến thời khắc này, tôi tự tín rằng mình có thể đặt xuống được rồi.
Tôi nhớ như in ngày dẫn chồng cũ về ra mắt. Ngày hôm ấy, cả gia đình tôi như xảy ra chiến tranh lạnh . cha mẹ không đồng ý để tôi tiếp chuyện với anh ta. Vì bố tôi nói, ông có tuổi, từng trải nên nhìn người tốt lắm. Một người đàn ông chửi tôi trước mặt ba má thì sau này khi chúng tôi là vợ chồng, anh ta cũng chẳng xem tôi ra gì.
Tiếc rằng khi ấy tôi đã ngơ mọi lời cảnh báo. Tôi cố tình để mình có thai, dồn ba má đến tình thế ép phải cho chúng tôi được tổ chức đám cưới. Để rồi khi cái đám cưới ấy được mãn nguyện, tôi mới dần nhận ra bố mình nói đúng.
Khi đám cưới ấy được thoả mãn, tôi mới dần nhận ra bố mình nói đúng. (Ảnh minh họa)
Chồng cũ của tôi gia trưởng lắm. Anh ta không bao giờ cho tôi được trao đổi chuyện gia đình. Tôi cũng không được gửi tiền cho bố mẹ. Nếu chẳng may để anh ta phát hiện, tôi sẽ chẳng thể nào sống im.
Sinh con xong, tôi mỏi mệt nên không còn quan tâm đến bản thân nữa. Đó là lúc tôi bị hất hủi, bị bỏ rơi. Nhiều đêm ngồi ôm con trên tay, tôi khóc vì có cảm giác như mình là phụ nữ góa chồng . rốt cục, tôi đã chẳng thể chịu đựng được và ly hôn khi con vừa tròn một tuổi được vài tuần.
Như những nhà khác, bố mẹ sẽ là chỗ dựa cho con sau đổ vỡ. Còn mẹ tôi, vì hổ ngươi với mọi người, hổ ngươi vì có con gái bỏ chồng nên cấm tôi không được về nhà. Tôi đành phải thuê một căn nhà trọ để hai mẹ con ở. thảng hoặc bố tôi sẽ đến thăm.
thời kì đầu sau ly hôn, tôi chới với không biết nương tựa vào ai. Mẹ thì mỗi lần gặp tôi là chửi bới nên tôi càng mệt mỏi hơn. Thế rồi dạo ấy, ngày nào nhà tôi cũng có một bông hoa và tấm thiệp nhỏ. Điều kỳ lạ là mỗi ngày, thông điệp trên chiếc thiệp cũng khác đi. Những dòng chữ rét mướt, mang năng lượng hăng hái ấy làm tôi cảm thấy ấm lòng, thấy mình được quan tâm.
Khi tôi mở cửa ra, bố tôi ngỡ ngàng còn tôi cứ ôm chầm lấy ông mà khóc. (Ảnh minh họa)
Chuyện đó xảy ra đều đặn làm tôi cảm thấy nghi. Một hôm, tôi cố tình dậy thật sớm để tìm hiểu về người đã đặt hoa và thiệp. Nào ngờ người đàn ông trùm kín đầu, mặc bộ áo quần thể thao ấy lại chính là bố tôi.
Khi tôi mở cửa ra, bố tôi ngỡ ngàng còn tôi cứ ôm chầm lấy ông mà khóc. Không ngờ ông lại truyền động lực cho tôi từ những điều rất nhỏ như vậy. Bố muốn tôi nhận ra, trên đời vẫn còn nhiều điều tốt đẹp, vỡ hôn nhân không lớn lao đến mức phải gục ngã.
Bố tôi là người ít nói, ít miêu tả tình cảm, thế mà ông lại sâu sắc và thương tình tôi đến vậy. Thời gian gần đây, bố khuyên tôi về nói khéo với mẹ để hai mẹ con tôi về nhà sống. Nhưng tôi vẫn lo âu làm mẹ khích động, ảnh hưởng đến sức khỏe của bà. Tôi phải làm sao đây?
(tramanhfd...@icloud.com)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét