Tôi và anh hôn phối qua mai dong. Tôi 29 tuổi, đã qua vài mối tình nhưng kết quả đều chẳng đi đến đâu. Ngoảnh lại đã thấy đã bị người ta liệt vào hàng gái ế .
Còn anh, từng một lần thành hôn, nhưng 6 tháng sau đám cưới, vợ anh mất vì 1 tai nạn. Anh ở vậy 3 năm, rút cuộc dưới sự giục giã, thậm chí gây áp lực của gia đình, anh có mặt ở cuộc hẹn xem mắt với tôi.
Ở tuổi này của tôi và anh, còn mong đợi gì một ái tình nồng hậu, đắm say nữa. Thấy tính cách tương đối hợp, điều kiện gia đình và công việc có phần xứng, là kết hôn thôi. Tôi và anh làm đám cưới chỉ 4 tháng sau cuộc gặp trước nhất.
Tôi là gái già còn anh là trai góa vợ... (Ảnh minh họa)
Đêm tân hôn là lần đầu tiên giữa tôi và anh. Anh là một người có kinh nghiệm, tôi cũng chẳng phải cô gái trẻ mới chập chững vào đời. cho nên, dù là lần trước nhất nhưng chúng tôi khá thoải mái, tự nhiên.
Đang lúc nồng thắm, tôi ngửa mặt nhìn ngược lên đầu giường tân hôn , ngay thức thì sợ hãi hét lạc cả giọng. Từ lúc nào ngay đầu giường cưới của vợ chồng tôi lại đặt bức ảnh cỡ bằng bàn tay của một người phụ nữ trẻ lạ mặt. Ảnh chụp người phụ nữ đó mắt nhìn thẳng về phía trước, miệng nở nụ cười, trong ánh đèn ngủ mờ mờ, cảm giác cô ta đang nhìn chăm bẳm vào tôi, khiến tôi dựng hết cả tóc gáy.
Tôi hất chồng ra, bật dậy tức thời, để nhìn rõ bức ảnh kia. Trong lòng có phán đoán, nhưng tôi vẫn hỏi lại anh cho kiên cố. quả thực bức ảnh đó chính là ảnh của vợ cũ của chồng ! Thật không thể tin nổi!
Sau đó nghe anh giải thích lý do, tôi càng kinh khiếp gấp bội. Trước khi tắt nghỉ, vợ cũ anh bắt anh phải hứa, luôn đặt bức ảnh đó của cô ấy trong phòng ngủ, để cô ấy có thể dõi theo anh bất kể anh làm gì. Cô ấy muốn được chứng kiến anh hạnh phúc, muốn được san sớt mọi niềm vui, nỗi buồn với anh. Vì đó là bức ảnh trước hết anh chụp cho cô ấy lúc 2 người tình nhau, có ý nghĩa rất đặc biệt.
Tôi thật sự không hiểu chủ ý thật sự của vợ cũ anh là gì. Bắt anh phải để ảnh cô ấy trong phòng ngủ, khác gì bảo anh đừng đi bước nữa . Bởi lẽ, sẽ chẳng có người phụ nữ nào chấp nhận điều đó hết. Cô ấy muốn dọa họ chạy mất hết, để anh mãi chỉ là của cô ấy, dẫu bản thân cô ấy đã không còn trên đời?
“Chỉ là 1 bức ảnh thôi mà, có sao đâu. Vì đã hứa với cô ấy, nên anh không thể thất ước được”, anh tĩnh tâm giảng giải với tôi. Trong lời nói của anh chứa đựng ý không nhượng bộ. Một là tôi chấp nhận điều đó, hai là không có tôi.
Tôi hất chồng ra, bật dậy ngay tức khắc, để nhìn rõ bức ảnh kia... (Ảnh minh họa)
Tôi nhìn anh, lại nhìn bức ảnh vợ cũ anh, thấy mình đứng ở đây thật là một trò hí hước. Vợ cũ anh thôi không nói làm gì, nhưng anh cũng quái dị chẳng kém. Tôi không cần anh yêu tôi đậm sâu, tôi cũng ưng ý để anh giữ vợ cũ ở 1 góc trong tim, nhưng đến mức này tôi thật sự không “tiêu hóa” nổi.
“Anh nên ở vậy để hoài tưởng vợ cũ thì hơn”, tôi vứt cho chồng 1 câu rồi dọn đồ đạc, vùng chạy khỏi căn phòng tân hôn kỳ quặc ấy.
Ghé vào khách sạn ngủ một đêm chứ không về nhà ngay, tôi đang đau hết đầu không biết tương lai về phải giải thích với bác mẹ thế nào đây? Chuyện tấm ảnh kia, liệu tôi hành xử như vậy đã thích đáng?
(bluesea...@gmail.com)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét