Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2019

Nhìn bát canh nóng hổi trên bàn và mấy quả đu đủ lăn lóc dưới sàn, chồng em giận dữ đập bàn rồi bảo em dọn đồ chuyển ra ngoài sống

Chuyện của em bi đát lắm mọi người ạ. Em lỡ có bầu với một anh cấp trên, khi mọi chuyện vỡ lở thì anh ta cao chạy xa bay để lại với cái bụng đã 2 tháng. Lúc ấy, anh đồng nghiệp đã yêu thầm em từ lâu xuất hiện như vị cứu tinh. chết trôi vớ được cọc, em bằng lòng làm vợ anh ấy để con có cha. Anh ấy quả thật quá tốt nên mới đồng ý xem đứa con ấy như con mình. Nhưng em gặp phải cảnh mẹ chồng ghét con dâu nên giờ khổ quá.

Ngày về nhà chồng em lo lắng lắm. Mẹ em bảo đàn ông khi còn yêu thì hứa nhiều chứ sau này tình cảm nhạt dần, chỉ sợ anh ấy lại lôi quá cố của em ra dằn vặt. Nhưng đâm lao phải theo lao, em vẫn cưới.

Đúng là em đã không lường trước được mọi việc. Chồng vẫn thương em nhưng anh ấy khá bận nên đi công tác suốt. Khổ nỗi em ốm nghén lên nghén xuống, ở nhà mẹ chồng khó chịu vì em chẳng ăn được gì. Thấy con dâu chửa trước bà đã không ưa rồi. Dù chồng em nói dối đứa bé là con anh nhưng bà vẫn ra vào bảo: "Chẳng biết có phải con cháu nhà này không?" vì em chưa ra mắt bao giờ đã cưới. Trước đấy, bà có biết chúng em là đồng nghiệp thôi.

Nhìn bát canh nóng hổi trên bàn và mấy quả đu đủ lăn lóc dưới sàn, chồng em giận dữ đập bàn rồi bảo em dọn đồ chuyển ra ngoài sống - Ảnh 1.

Mẹ chồng phát hiện em có bầu với người khác nên vô cùng giận dữ. (Ảnh minh họa)

Một hôm, không hiểu ai nói đến tai nên mẹ chồng em phát hiện sự thật. Bà chửi em không tiếc lời. Bà liên tiếp đòi đuổi em đi, không hài lòng em. Mẹ chồng em gọi cả chồng em về họp gia đình yêu cầu ly hôn vì bà không đồng ý cho anh " nuôi con tu hú ". Chồng em rắn rỏi đứng ra bảo vệ còn em khóc lóc van nài nên bà không ép chúng em bỏ nhau được.

Em còn trẻ, không hiểu biết nhiều. Lúc bầu em vẫn ăn uống vô tội vạ, không kiêng khem. Cho đến một hôm, em bị đau bụng dọa sảy, bác sĩ hỏi em ăn có chịu ăn uống bồi bổ không, em mới ngẩn người ra. Từ hôm đó em chú ý đọc sách báo, tìm hiểu kỹ hơn về thức ăn cho bà bầu. Và em phát hiện một sự thật đáng sợ nhưng không dám nói với ai.

Khi bác giúp việc mang thức ăn lên, em chỉ dám ăn cơm với thịt cá chứ tuyệt đối không ăn canh, không ăn món nộm đu đủ. Có điều, chiều về chồng em lại nhìn thấy bát canh đủ đủ nóng sốt và mấy quả đu đủ lăn lóc dưới sàn bếp. Anh ấy gắt gỏng hỏi bác giúp việc: "Sao nhà có bà bầu mà bác nấu mấy thứ này. Vợ con ăn sao được".

Nhìn bát canh nóng hổi trên bàn và mấy quả đu đủ lăn lóc dưới sàn, chồng em giận dữ đập bàn rồi bảo em dọn đồ chuyển ra ngoài sống - Ảnh 2.

Em chỉ biết dựa vào tình thương yêu chồng dành cho mình. (Ảnh minh họa)

Mẹ chồng em cau mặt khó chịu quát chồng em: "Cái gì không ăn được. Con đừng có kiêng vớ vẩn. Ngày xưa mẹ ăn suốt không sao hết. Nhà này không phục vụ được kiểu kén cá chọn canh đâu. Không ở được thì đi đi".

Em khóc nấc lên vì nhục nhã và buồn quá. Chồng nhìn em không nói được lời nào thì quay lại bảo em dọn đồ để ra ngoài sống. Anh ấy bảo mẹ là chúng em sẽ đi để không làm phiền bà trong thời kì em bầu bí và sinh con. Anh mong bà hiểu là anh yêu em và chọn ở bên lúc em khó khăn nhất. Sau này, ngoài đứa con này em sẽ sinh cháu cho ông bà nữa nên mong bà đừng gây khó cho con dâu.

Nói thật lòng, em hiểu cảm giác của mẹ chồng. Hiếm có mẹ chồng nào ưng được con dâu chửa với người khác rồi về để bà phải coi ngó. Mẹ chồng ghét con dâu em cũng chấp nhận. song em chỉ mong bà miễn thứ cho lầm lỗi của em, cho em một thời cơ chứng minh em sẽ làm con dâu tốt của ông bà. Em phải làm sao đây mọi người ơi?

(mucxanh...@gmail.com)

Về ngoại ở cữ chồng đã âm thầm chuyển về chung sống với bố mẹ, tôi bị "đánh úp" nhưng đưa ra điều kiện khiến anh điếng người

Thế Sơn là một chàng trai tốt, đôn hậu, gia đình khá giả. Nhưng điều mà tôi đánh giá cao là anh cũng sáng dạ, chịu thương chịu khó. ngày nay anh đang làm cho một công ty lớn với mức lương hơn 30 triệu, như thế rõ là rất ổn để lo cho gia đình.

Vậy nên dù quen Thế Sơn có hơn 6 tháng, tôi đã gật đầu chuyện thành hôn. Lúc ấy anh vui lắm, cứ cười mãi không thôi khiến tôi bối rối:

- Chỉ là đồng ý chuyện thành thân thôi anh có cần vui thế không?

Thế Sơn cười ngây ngốc, nắm chặt tay tôi rồi trả lời:

- Vui chứ, đâu phải chỉ là đám cưới đâu. Cuộc sống sau đó mới quan yếu, vậy là anh có thể đời đời kiếp kiếp bên người mình yêu rồi!

Tôi thấy anh hơi sến nên chẳng buồn đáp lại chỉ cười nhạt rồi cho qua. Nói thật, tôi cũng có chút nhan sắc, chưa kể không phải dạng kém cỏi gì mà khả năng ngoại ngữ, giao du, chuyên môn đều tốt. Nhưng tình duyên của tôi khá lận đận, tôi không yêu ai được quá 1 năm. Tới 25 tuổi, mẹ tôi cứ thúc giục nhiều, tôi thì nhìn Thế Sơn có thiện cảm nhất nên gật đầu đại.

Sau đám cưới, chúng tôi về chung sống với ba má chồng. Tôi thì không thích nhưng vì lúc trước cũng không thương thảo nhiều nên giờ đành phải chấp thuận. Tuy nhiên, mẹ anh xem khá khó, bà khiến tôi không có ngày nào vui vẻ. Và tới lúc này tôi mới biết chồng mình lại nghe lời mẹ tới vậy.

Mỗi lần nhìn mẹ chồng nấu nướng, bê ra tận bàn, dỗ dành cậu con trai cưng ăn cho hết là tôi rùng mình. Trước mặt mọi người chồng tôi cũng thường nhật nhưng trước mặt mẹ đứng là 1 đứa trẻ to xác không động chân động tay chuyện gì.

Về ngoại ở cữ chồng đã âm thầm chuyển về chung sống với bố mẹ, tôi bị

(Ảnh minh họa)

nên, mỗi lần tôi bị mẹ chồng mắng, Sơn không bao giờ lên tiếng bênh vực. Câu độc nhất vô nhị mà anh nói chỉ là: "Yến, thôi nào, nghe anh xin lỗi mẹ trước đi", "Mẹ, mẹ bớt giận để con nói thêm với vợ con"...

Những câu nói ấy dù rất nhẹ nhàng nhưng lại giống như đổ thêm dầu vào ngọn lửa đang ngun ngút trong lòng tôi. Anh nói thế khác gì ngầm khẳng định mẹ anh đúng còn tôi thì sai?

Chịu đựng được 3 tháng, tôi dứt khoát đòi ra ngoài sống riêng. năn nỉ, thuyết phục, ép uổng, dọa nạt... tôi dùng mọi cách cuối cùng Sơn cũng đồng ý.

Sau khi sống riêng, cuộc sống thoải mái hơn cũng khiến tôi vui vẻ lên tí đỉnh. Tình cảm vợ chồng cũng đi lên, điều duy nhất khiến chúng tôi cãi nhau chắc cũng chỉ vì anh hay về nhà mẹ, hay bắt tôi về đó và anh quá ủy mị, không có chí tiến thủ.

Tuy nhiên điều đó cũng không ảnh hưởng quá nhiều, tôi lạc quan nghĩ cuộc sống phải có thăng có trầm, có vui có buồn, và mình sống như bây chừ là ổn rồi.

Không lâu sau tôi có bầu, Thế Sơn rất hạnh phúc. Rồi tôi sinh con, mẹ chồng cũng tới săn sóc. Dù bà hơi khắc nghiệt nhưng có cháu đích tôn, bà cũng bớt xét nét, la rầy tôi hơn.

Nhưng tới khi tôi về nhà ngoại ở cữ, Thế Sơn mới làm 1 chuyện khiến tôi cảm thấy 2 đứa không hợp chung sống. cha mẹ đẻ tôi ở đô thị khác, cách nhà chồng khoảng 50km. Thế nên trong 1 tháng ấy, Thế Sơn có tới thăm 3 - 4 lần, còn tôi thì không về nhà nội lần nào.

Hết 1 tháng, anh mới đánh xe xuống đón 2 mẹ con. Tôi cũng vui vẻ chào ông bà ngoại rồi trở về. Tuy nhiên, thay vì tài xế về nhà riêng của 2 vợ chồng, Thế Sơn lại đưa tôi về nhà bác mẹ chồng. Tôi nghĩ là về đó ăn bữa cơm đoàn tụ nên nhẹ nhàng hỏi chồng:

- Nay ông bà làm cơm đón Tũn về hả chồng? Hí hí, sao không đưa mẹ con em về cất đồ đã rồi qua đó.

Ấp úng mãi, Thế Sơn mới nói:

- Anh chuyển về chung sống với bác mẹ rồi. Ông bà cũng nghĩ rằng mấy tháng nữa em phải đi làm, cháu không có ai trông. Nhà thì rộng, chúng mình chuyển ra nhà, phòng bỏ không thật hoang...

- Nhưng anh chưa bàn với em?

- Thì giờ anh đang nói đây.

- Tiền trảm hậu tấu mà anh nói là bàn? Em không đồng ý thì sao?

- Anh thấy về đó có gì không tốt? Giờ có cháu rồi, mẹ cũng rất dễ tính. Chúng mình về đó vừa kiệm ước phí, vừa gắn kết tình cảm gia đình...

Tôi giận điếng người. Rõ ràng việc anh không nói gì mà lặng thầm chuyển nhà là sai mà vẫn cố cãi. Tôi là vợ anh mà lại, đâu phải người ở hay đẻ thuê đâu mà không có chút quyền quyết định nào.

- Giờ em bắt xe đưa con về ngoại, không cần bàn nữa, coi như quyết rồi nhé!

- Yến, em nghĩ lại đi, đã về tới đây rồi.

- Chưa bàn tới chuyện là mẹ có hiền không, có tốt với em không thì em cũng cần được coi trọng. 1 việc như sống chung, sống riêng mà anh tự quyết định như thế được sao? Em là vợ anh năng đứa ở vậy?

Tôi nói 1 hồi khiến Sơn cứng họng. Trong lúc anh còn đứng đần người ở đó, tôi bế con đi vào nhà. Dù giận thế nào thì giận nhưng tôi nghĩ mình cần hành xử cho phải phép với ba má chồng. Còn sau đó, tôi quyết không khoan nhượng nữa.

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2019

Sau khi nghỉ tuần trăng mật trở lại làm việc, tôi bị công ty cho thôi việc, chưa biết mở lời nói thế nào với chồng thì anh ấy đã thông báo cho tôi một tin sốc hơn

Lương của tôi hàng tháng chỉ đủ để nuôi bản thân, chẳng tháng nào tôi tiết kiệm được cả. Thật may ý trung nhân của tôi làm công ty nước ngoài , lương cao gấp 10 lần lương tôi, nên tôi rất hãnh diện khoe mức lương của nhân tình cho mọi người biết.

Từ khi yêu anh, tôi thay tất cả quần áo giày dép hàng hiệu, mỗi khi đi ăn cũng được đến những nhà hàng sang đắt tiền chứ không phải ngồi mấy quán vỉa hè như ngày còn sinh viên nữa.

Yêu nhau được một năm thì anh ngỏ lời cưới, lấy anh là lấy được hũ vàng nên tôi chẳng dại gì từ chối cả. Tôi đã đồng ý ngay và rất mong đám cưới tổ chức càng sớm càng tốt.

Chúng tôi hạnh phúc nắm tay nhau trong ngày cưới. Sau cưới chúng tôi đi nghỉ trăng mật một tuần. Những ngày hạnh phúc nhất của đời người con gái rồi cũng mau chóng qua đi, chúng tôi phải quay trở lại với công việc của mình.

Sau khi đi nghỉ tuần trăng mật trở lại làm việc, tôi bị công ty cho thôi việc, chưa biết mở lời nói thế nào với chồng thì anh ấy đã thông báo cho tôi một tin sốc hơn - Ảnh 1.

Chúng tôi hạnh phúc nắm tay nhau trong ngày cưới. (Ảnh minh họa)

Ngày trước nhất sau khi cưới, tôi mang rất nhiều bánh kẹo đến để thết đãi các anh chị. tất tật mọi người đều nhiệt liệt chào đón sự trở lại làm việc của tôi. Thế nhưng tôi vừa ngồi vào bàn làm việc thì sếp gọi có việc.

Sếp của tôi là nữ nên tôi cũng muốn nịnh chị ấy tý, tôi mua tặng chị một thỏi son trong chuyến đi nghỉ trăng mật. Thế nhưng chị ấy lại bảo là nhà chị không thiếu, rồi sếp đưa cho tôi một hợp đồng chấm dứt cần lao.

Lúc ấy tai tôi ù đi, mắt ươn ướt không hiểu vì sao sếp lại cho mình nghỉ. Cố nén nước mắt lại hỏi lý do thì sếp bảo công ty không ưng ý một viên chức nghỉ quá 4 ngày liên tiếp, trừ trường hợp bố mẹ chồng con mất.

Chỉ vì suy nghĩ đời người phải biết hưởng thụ, làm việc thì cả đời, cưới xin đời người chỉ có một nên tôi đã nghỉ nửa tháng. Cứ nghĩ là viết đơn xin nghỉ phép và bố trí người làm giúp thì sẽ xong chuyện ngờ đâu sếp lại khó tính khó nết quá. hiện giờ thì tốt rồi, tôi đã bị mất công việc mình khó khăn lắm mới kiếm được, còn gì nản hơn cảnh cầm hồ sơ đi xin việc khác đây?

Về nhà chưa biết phải nói với chồng như thế nào về tin buồn này thì anh ấy hớn hở thông tin với tôi: "Ngày mai anh sẽ ở nhà cơm cháo phục vụ vợ, đi làm về vợ chỉ việc ngồi vào bàn ăn thôi".

Sau khi đi nghỉ tuần trăng mật trở lại làm việc, tôi bị công ty cho thôi việc, chưa biết mở lời nói thế nào với chồng thì anh ấy đã thông báo cho tôi một tin sốc hơn - Ảnh 2.

Nói sùi cả bọt mép mà chồng chẳng chịu nghe tôi, tức quá tôi cũng kể chuyện mình bị sếp cho nghỉ việc rồi. (Ảnh minh họa)

Nghe chồng nói tôi sốc quá vồ vập hỏi lý do nghỉ việc, anh ấy tĩnh tâm nói là trong công ty chồng tôi là giỏi nhất, vậy mà sếp chẳng biết quý hào kiệt. Sáng nay vừa ló mặt đến đã bị sếp mắng xác xơ vì sếp không cho nghỉ mà chồng tôi vẫn nghỉ. Tức quá chồng tôi nghỉ ngay cho sếp biết mặt, xem có thể tìm thấy ai giỏi hơn anh ấy không.

Vừa nghe xong tôi khuyên chồng, thời buổi này kiếm được công việc lương cao như thế rất khó, hãy quay lại xin lỗi sếp và tiếp làm đi vì nếu không mau sẽ có người khác ngồi vào vị trí của chồng. Nói sùi cả bọt mép mà chồng chẳng chịu nghe tôi, tức quá tôi cũng kể chuyện mình bị sếp cho nghỉ việc rồi.

Tưởng nghe xong chồng sẽ thay đổi ý định, ngờ đâu anh ôm tôi vào và nói cả hai vợ chồng sẽ hưởng thụ một năm bên nhau, không cần đi làm vì chồng vẫn còn 500 triệu đồng hà tằn hà tiện.

tuổi xanh là nhịp vàng để kiếm tiền, không phải lúc nào mình cũng may mắn kiếm được công việc lương cao. Chúng tôi phải kiếm tiền mua nhà, phải lo cho các con, cần rất nhiều tiền. Tôi phải khuyên chồng thế nào để anh ấy mau chóng quay trở lại công ty đây mọi người?

(ailien14789...@gmail.com)

Thứ Tư, 18 tháng 12, 2019

Đang tổ chức hôn lễ thì tôi vỡ ối, thế mà sinh con xong mẹ chồng không cho về nhà chồng ở cữ

Em vừa cho con ngủ, nằm ngắm con, em lại nhớ đến đêm tân hôn nhớ đời của mình các chị ạ. Nghĩ lại mà thấy trinh nữ với mọi người quá.

Vợ chồng em mới hôn phối được 10 ngày thôi. thế mà hiện thời, em và chồng đã có con rồi đấy. Kể ra thì chuyện rất dài. Vợ chồng em yêu nhau 4 năm trước khi thành thân. Lúc đến với nhau, bọn em cũng đã mong ước có một đám cưới hoành tráng.

Tháng 7 năm nay, khi biết em đã có thai được 3 tháng, vợ chồng em đã gấp rút chuẩn bị cho đám cưới . Nhưng không may là chưa kịp xem ngày tổ chức hôn lễ thì bố chồng em tắt thở đột ngột. Vậy là đám cưới của bọn em phải hoãn lại.

Đang tổ chức hôn lễ thì gặp sự cố để đời, giờ nghĩ lại em chỉ muốn đất có kẽ nẻ để chui xuống cho đỡ ngại - Ảnh 1.

Tháng 7 năm nay, khi biết em đã có thai được 3 tháng, vợ chồng em đã gấp rút chuẩn bị cho đám cưới. (Ảnh minh họa)

Đáng lẽ vợ chồng em định bao giờ con được một tuổi mới tổ chức. Nhưng thấy em có bầu lớn, mọi người cứ xầm xì bàn tán. Nhiều người độc miệng còn ngờ về bố của đứa bé. Về phần bố mẹ em, ông bà cũng muốn con gái được cưới gả tử tế trước khi sinh con nên thẳng tắp tạo áp lực lên phía chồng em. chung cuộc, chồng em quyết định thành hôn dù cái thai trong bụng em lúc này đã được 8 tháng.

Ngày cưới của bọn em đúng là không tiền khoáng hậu. Hôm ấy khi ở nhà, em đã thấy bụng đau lâm râm. Vì chưa có kinh nghiệm nên em tưởng mình chỉ bị chột bụng do buổi tối hôm trước ăn vặt quá nhiều. nào ngờ khi về đến nhà chồng, đứng làm lễ mà cơn đau bụng cứ kéo đến càng ngày càng dày hơn. Cho đến lúc em không chịu được nữa mới ôm bụng đớn đau.

Thấy em có cơn đau chuyển dạ , mọi người hoảng loạn vội lấy xe đưa em vào viện. Đám cưới cũng bởi thế mà không thể tiếp kiến được nữa.

Khổ thân cho bố mẹ em, vừa đưa con gái về nhà chồng đã vội vã phải đưa con vào bệnh viện. Lúc vào phòng sinh, em còn mặc nguyên cái váy cưới màu trắng bong khôi. Các thầy thuốc cứ nhìn em cười, còn bảo khéo chọn ngày cưới.

Đang tổ chức hôn lễ thì gặp sự cố để đời, giờ nghĩ lại em chỉ muốn đất có kẽ nẻ để chui xuống cho đỡ ngại - Ảnh 2.

Thấy em có cơn đau chuyển dạ, mọi người hoảng loạn vội lấy xe đưa em vào viện. (Ảnh minh họa)

Trải qua cơn đau chuyển dạ, mẹ con em đã được gặp nhau. Con em sinh non một tháng, nói trộm vía cứng cáp nên đã được ra viện. Nhưng có một vấn đề đến hôm nay em vẫn thấy hơi giận.

Chuyện là hôm ấy trước lúc em vào viện sinh, em vẫn chưa thắp hương gia tiên cho nhà chồng. bởi vậy sinh xong, mẹ chồng em liền đuổi khéo con dâu và cháu nội về ngoại với lý do chưa phải con cháu mình. Em nghe bà nói vậy nên thấy chạnh lòng quá. Theo các chị, hết tháng em nên tự về hay cứ ở nhà ngoại đợi mẹ chồng sang xin lỗi và đón mình?

(thuytienm2...@gmail.com)

Nhìn cốc nước cam bị đổ sạch vào bồn rửa bát, tôi không thể tin được những gì mà một đứa bé 7 tuổi có thể làm!

Tôi nghĩ mình đã có những quyết định sai trái. Một lần tan vỡ hôn nhân , đáng lẽ ra tôi phải rút kinh nghiệm và biết cách chọn lựa đàn ông. Nhưng chung cục, tôi lại để tình cảm lấn lướt lý trí của mình.

Chồng ngày nay của tôi là đàn ông đã ly dị vợ . Họ cắt đứt quan hệ cũng được 3 năm rồi. Chị ta ra đi cùng một người đàn ông ngoại quốc và bỏ lại đứa con thơ, khi ấy con mới được 4 tuổi. Lúc biết hoàn cảnh của anh, tôi thương anh lắm. Bởi lẽ tôi cũng một thân một mình nuôi con, bao cay đắng tủi thân, tôi đều biết hết chứ. bởi vậy khi quen anh, tôi đã dặn lòng sẽ thương con anh như con ruột.

Nhìn cốc nước cam bị đổ sạch vào bồn rửa bát, tôi lặng lẽ ôm chặt con trách mình làm mẹ không ra gì - Ảnh 1.

Khi mối quan hệ của chúng tôi vẫn chưa tiến triển được bao lăm thì vợ cũ của chồng tôi tìm về. (Ảnh minh họa)

Những ngày đầu mới yêu nhau, tôi và chồng vấp phải sự phản đối từ ba má tôi. Ông bà bảo nếu tục hôn với anh, e rằng con của tôi sẽ khổ. Nhưng tôi chẳng còn đủ lý trí để nghe lời cha mẹ. Một lần nữa, tôi lại làm trái ý ông bà, đó là trộm sổ hộ khẩu đi đăng ký hôn phối .

Sau khi hoàn thành ước muốn, tôi bắt đầu kiến lập tình cảm với con riêng của chồng. Bao lâu nay, tôi vẫn đối xử tốt với con bé. Thậm chí đôi lúc tôi còn thiên vị với con chồng hơn là con mình. Dù con tôi năm nay mới 4 tuổi và ít hơn chị 3 tuổi.

Khi mối quan hệ của chúng tôi vẫn chưa tiến triển được bao nhiêu thì vợ cũ của chồng tôi tìm về. Chị ta hay mượn cớ sang chơi với con để ngồi lê la ở nhà tôi cả ngày. Có những ngày cuối tuần, 3 người nhà họ lại kéo nhau ra công viên ăn uống. Khi tôi nói, chồng tôi lại bảo chỉ đi để chiều lòng con gái anh mà thôi.

Biết rằng phải lấy lòng con chồng thì hạnh phúc gia đình mới đầm ấm, tôi đã tìm đủ mọi cách để con bé không còn khó chịu với mình. Tôi mua cho con bé những bộ áo quần đẹp, đắt tiền. Còn con của tôi thì đa phần đều là hàng đã giảm giá trong cửa hàng. Nhiều lần con thắc mắc, tôi cũng cảm thấy mình rất không công bằng.

Nhìn cốc nước cam bị đổ sạch vào bồn rửa bát, tôi lặng lẽ ôm chặt con trách mình làm mẹ không ra gì - Ảnh 2.

Đến lúc vào, tận mắt tôi nhìn thấy con riêng của chồng đổ hết vào bồn rửa bát. (Ảnh minh họa)

bữa nay lại xảy ra một chuyện làm tôi suy nghĩ đến nỗi không thể nào ngủ được. Tối nay con chồng tôi thốt nhiên đòi uống nước cam. Nhà còn đúng 3 quả, tôi định pha rồi chia đều cho hai chị em, nhưng con bé không chịu. Thế là tôi phải dỗ con mình nhường nước cam cho chị.

Pha xong, tôi đặt trên bàn uống nước một mai ngoài nghe điện thoại. Đến lúc vào, tận mắt tôi nhìn thấy con riêng của chồng đổ hết vào bồn rửa bát. Lúc ấy tôi giận, rất giận. Bởi tôi đã không cho con mình uống để chiều lòng con chồng. Vậy mà con bé lại đổ đi như vậy với lý do nước cam của tôi pha không ngon bằng mẹ con bé làm.

Tối nay khi chồng trở về nhà, tôi có kể với anh chuyện này. Chồng tôi chẳng trách con, còn bảo tôi hẹp hòi, thích diễn dịch. Mọi người xem, tôi đã ăn ở như vậy không lẽ vẫn chưa được hay sao? Cứ đà này, liệu tôi có nên nghĩ đến việc sẽ về ngoại một thời gian để suy nghĩ về cuộc hôn nhân của mình không?

(lelinnn...@gmail.com)

Thứ Ba, 17 tháng 12, 2019

Nhìn mấy bộ quần áo ở cữ nhàu nhĩ, chồng tôi giận dữ đem vứt hết rồi mua một loạt đồ mới và tuyên bố thẳng một câu khiến mẹ chồng tôi tái mặt

Tôi tự nhận mình may mắn hơn nhiều người phụ nữ khác khi có được một người chồng hết lòng thương xót, bảo vệ mình. Nếu không có anh bảo vệ, có nhẽ giờ tôi đã "trầy da tróc vảy" với mẹ chồng rồi. Mẹ chồng tôi thuộc kiểu người keo kiết không còn từ nào để tả. có lẽ do hồi trước bà sống kham khổ quá nên tiện tặn thành lề thói kể cả khi đã giàu sang. Không chỉ thế, bà còn bắt ép con dâu phải sống theo đúng ý bà.

Từ ngày về làm dâu, lương lậu làm ra bao nhiêu tôi đều phải đưa hết cho mẹ chồng không thiếu một xu. Ngay cả tiền thưởng cuối năm, mẹ chồng cũng lấy hết. Nhiều khi thèm ăn gì, tôi đều phải ngửa tay xin tiền bà trong rấm rứt. Muốn mua thứ gì, tôi cũng phải hỏi xin như kiểu tôi là kẻ ăn bám.

Đầu năm nay, mẹ tôi bị bệnh phải nhập viện cấp cứu . Em trai gọi điện bảo tôi đem tiền qua nộp viện phí vì em ấy đi vội quá không đem theo ví tiền. Tôi hỏi mẹ chồng, bà cay độc bảo tiền tài tôi là của nhà chồng, không được đem đồng nào cho nhà đẻ. Tôi uất quá khóc rống lên, trách mẹ chồng nhẫn tâm. Chồng tôi biết chuyện, anh cáu kỉnh bảo mẹ phải đưa tiền ra và không được giữ thẻ lương của tôi nữa. Anh còn rút lương trong thẻ anh để phụ tôi đóng viện phí giải phẫu cho mẹ. Nhờ đó mẹ tôi mới được cứu sống. Nhưng cũng vì thế, mẹ chồng càng ghét cay ghét đắng tôi hơn.

Nhìn mấy bộ đồ đẻ mẹ chồng đưa con dâu mặc, chồng tôi giận dữ đem vứt hết rồi gọi taxi đưa mẹ con tôi đi ngay trong đêm - Ảnh 1.

Nhiều khi thèm ăn gì, tôi đều phải ngửa tay xin tiền bà trong rấm rứt. (Ảnh minh họa)

Tôi bầu, mẹ chồng không cho mua váy mặc mà bắt mặc váy cũ bà đi xin về. Chồng tôi hỏi vì sao, bà bảo mua váy mới con sinh ra khó nuôi. Tôi với anh thừa hiểu vì bà tiếc tiền nhưng không muốn đôi co nên tôi ra hiệu cho chồng im đi. Chồng tôi biết ý, anh mua hẳn cho tôi mấy cái váy mới nhưng luôn để trong cốp xe. Khi ở nhà, tôi mặc váy cũ. Đến công ty, tôi lại vào nhà vệ sinh thay váy mới.

Vì thai yếu, tôi lại đi làm bộc trực nên tôi sinh non . Đồ đi đẻ tôi mới mua cho con, còn bản thân tôi thì chưa mua được gì. Khi tôi đau bụng đẻ , chồng tôi lại đang công tác ở nước ngoài. Theo dự định, anh công tác nốt lần này sẽ ở nhà với tôi. Không ngờ tôi lại sinh sớm hơn ngày dự sinh tới cả tháng trời.

Khi mẹ con tôi làm thủ tục xuất viện, chồng tôi mới lên máy bay về. Anh cứ gọi điện xin lỗi tôi mãi vì chẳng thể ở bên mẹ con tôi trong lúc cấp bách. Về tới nhà, mẹ chồng lấy ra một bọc đựng mấy bộ đồ đẻ rồi bắt tôi mặc. Nhìn mấy bộ đồ đẻ ấy mà tôi ứa nước mắt. Vừa sinh con còn đớn đau, tôi càng tủi thân khi bị mẹ chồng đối xử như thế.

Nhìn mấy bộ đồ đẻ mẹ chồng đưa con dâu mặc, chồng tôi giận dữ đem vứt hết rồi gọi taxi đưa mẹ con tôi đi ngay trong đêm - Ảnh 2.

Phải làm sao để mẹ chồng biết thương tôi hơn, biết cảm thông và hiểu cho con dâu đây? (Ảnh minh họa)

Bộ thì cũ kĩ đến sờn rách. Bộ lại rộng thùng thình. Bộ thì bé tẹo, dây chun quần cứ hằn lên ngay vết mổ của tôi đầy đau đớn. Thậm chí có cả quần của đàn ông. Không có lấy một bộ đồ mới nào. Thấy tôi khó chịu, mẹ chồng còn lớn tiếng mắng tôi được voi đòi tiên, có đồ mặc là tốt lắm rồi. Mặc hết tháng nằm bếp rồi mua mới cũng được.

Ngay lúc đó, chồng tôi vừa về tới nhà. Thấy tôi bên đống đồ đẻ lùng bùng, nhàu nhĩ, anh gằn giọng hỏi đống đồ này ở đâu ra, sao không mua đồ mới? Nghe tôi kể lại, anh giận dữ ôm đống đồ đó vứt hết ra sân rồi gọi điện đặt một loạt quần áo mới ngay trước mặt mẹ. Mẹ chồng tôi mày mặt xám xịt, mắng chồng tôi ra rả vì hoang toàng.

Chồng tôi đợi mẹ nói xong mới gằn từng tiếng: "Nếu mẹ muốn về già cô độc, không con không cháu thì cứ sống ác với vợ con tiếp đi". Mẹ chồng tôi tái mặt, ngẩn người một lúc rồi hầm hầm bỏ ra ngoài.

Giờ thì bà bỏ cơm, tuyệt thực vì bị con trai mắng. Tôi khuyên chồng xuống nước nhưng anh vẫn rắn rỏi không chịu. Tôi buồn quá mọi người ơi. Phải làm sao để mẹ chồng biết thương tôi hơn, biết thông cảm và hiểu cho con trai, con dâu đây?

(hantu...@gmail.com.vn)

Sinh nhật 15 năm ngôi sao – Ngôi Sao

Hành trình 15 năm

Video

Xem thêm

Lời chúc

Share
Wow, vậy là Ngoisao.net lại thêm một tuổi mới nữa rồi. 15 năm hành trình phát triển, Ngôi Sao đã trở thành người bạn thân thiết của mọi nhà và là người bạn đồng hành thân thuộc của giới nghệ sĩ Việt. Ngoisao.net luôn là trang tin đưa tin cực nhanh, đáng tin cậy và hữu dụng cho không chỉ nghệ sĩ chúng mình mà còn nhiều bạn đọc bởi lượng thông báo phong phú trên nhiều lĩnh vực. Đặc biệt, đối với vợ chồng Tú Vi - Văn Anh, Ngoisao.net đã và sẽ là một phần rất quan yếu trong sự nghiệp của chúng tôi bởi sự ưu ái mà quý báo dành cho trong những năm hoạt động nghệ thuật. Nhân dịp Ngoisao.net bước sang tuổi 15, cái tuổi người ta nói là dậy thì, trưởng thành, Tú Vi – Văn Anh mong rằng ngoisao.net sẽ ‘trổ mã’, phát triển vượt bậc, có nhiều đổi mới để nâng tầm thương hiệu và mau chóng trở thành trang báo số 1 trong lòng mọi người. Chúc cho Ngoisao.net luôn nhóc con và gặt hái được nhiều thành công trong làng báo Việt nhé.
Người gửi: Tú Vi - Văn Anh
Share
nhân kỷ niệm tròn 15 năm thành lập, Lý Nhã Kỳ kính chúc Ngoisao.net đạt được nhiều thành công hơn nữa để tờ báo là một món ăn tinh thần của tất tật mọi người, trong cũng như ngoài nước. Mong các anh chị sẽ có nhiều bài báo hay và phong phú hơn nữa để đáp ứng được nhu cầu thông tin của độc giả. Với Kỳ, chặng đường hoạt động của Kỳ gắn bó với Ngoisao.net không ít. Cám ơn quý báo đã là cầu nối chân thực, khách quan, truyền tải những thông tin mới nhất về Kỳ cũng như các anh chị em nghệ sĩ khác trong 15 năm qua. Kính chúc các anh chị thật nhiều sức khoẻ, công tác tốt.
Người gửi: Lý Nhã Kỳ
Share
Nhắc đến báo Ngoisao.net thì bao kỷ niệm lại ùa về vì thời kì báo mới xuất bản cũng là những ngày đầu tiên mình lên đội tuyển nhà nước tập huấn. Mỗi tối sau một ngày tập luyện vất vả mình lại xuống phòng máy tính để thư giãn. Cũng vô tình từ đó, mình biết đến Ngoisao.net, rồi dần dần bị nghiện báo từ lúc nào không hay. Ngày ấy mê nhất phần trắc nhiệm, rất hay và đọc các thông báo, tri thức bổ ích từ báo. Vậy là đã 15 năm Hương là bạn đọc xáp của báo Ngoisao.net và kiên cố sẽ còn nhiều nhiều năm nữa. nhân sinh nhật báo, Hương xin gửi tới các anh chị em trong toà soạn nhiều sức khoẻ, hạnh phúc và có thật nhiều bài viết hay cho bạn đọc. Chúc cho báo Ngoisao.net càng ngày càng lớn mạnh và phát triển hơn nữa.
Người gửi: Vũ Thị Hương
Share
Là VĐV luôn theo dõi báo điện tử mỗi ngày và đặc biệt là báo Ngoisao.net, cá nhân tôi rất ấn tượng vì thấy báo rất trẻ trung năng động luôn cập nhật mọi tình hình trong mọi lĩnh vực rất sát. Sắp tới nhân ngày 20/4 là sinh nhật của báo, tôi gửi lời chúc tới báo luôn phát triển mạnh mẽ và là tờ báo luôn dẫn đầu. Chúc báo luôn thành công và ngày một tiến về phía trước.
Người gửi: Phạm Thị Kim Huệ
Share
Tôi theo dõi báo Ngoisao.net từ ngày còn nhỏ. Đây là tờ online trước nhất tôi truy cập khi vào Internet. Ở đây, tôi đọc tin cậy về các nhân vật giải trí, theo dõi về kết quả thi đấu, xem ảnh đời thường của nhiều VĐV quốc tế. Ngoisao.net luôn đem đến cho tôi nhiều tin tưởng mới cũng như sự tiêu khiển, thoải mái khi vào trang. ngoại giả, tôi cũng là fan của mục Trắc nghiệm với phần về gieo quẻ, vận may trong tuần, trong tháng. nhân báo bước sang tuổi 16, tôi xin gửi lời chúc tới các anh chị biên tập, phóng viên nhiều sức khỏe để tiếp kiến đem tới nhựa sống mới cho tờ báo.
Người gửi: Dương Thúy Vi
Share
Với tôi, Ngoisao.net là trang báo thân thiết, có rất nhiều bài viết hay, mang đến hạnh phúc mỗi khi tôi đọc. Nhân dịp sinh nhật thứ 15 của báo Ngôi Sao, tôi xin chúc các anh chị em trong tòa soạn sức khỏe, hạnh phúc, thành công và cống hiến thêm thật nhiều bài viết hay cho độc giả.
Người gửi: Bùi Thị Thu Thảo
Share
Ngoisao.net là một trang báo rất hay và ý nghĩa. Các anh chị nhà báo rất nhiệt tình, gần gũi và hài hước. Nhân dịp sinh nhật 15 năm của báo, em xin gửi lời cảm ơn và chúc mừng tới Ngoisao.net. Chúc trang báo ngày càng phát triển và luôn đồng hành cùng Thể thao Việt Nam cũng như chúng em trong mọi cuộc thi đấu trong nước và quốc tế. Happy birthday Ngoisao.net.
Người gửi: Quách Thị Lan
Share
Nhân dịp sinh nhật lần thứ 15 của báo Ngoisao.net, tôi xin gửi lời chúc đến toàn thể ban biên tập và các cộng sự của quý báo dồi dào sức khoẻ. Chúc báo ngày càng phát triển, có nhiều độc giả hơn nữa, luôn mang đến những thông tin hữu ích và nhanh nhất đến độc giả. Happy Birthday.
Người gửi: Trương Đình Hoàng
Share
Ngoisao.net là tờ báo điện tử Phước Hưng rất yêu thích. Hưng hay xem nhưng tin về thể thao, câu chuyện về các nhân vật và tin tưởng, đề tài nóng của từng lớp trên Ngoisao.net. Nhân dịp sinh nhật lần thứ 15 của Ngoisao.net, Phước Hưng xin chúc báo ngày càng phát triển và được các bạn đọc yêu thích. Chúc các anh chị em biên tập viên sức khỏe dồi dào, luôn tràn ngập tâm huyết để cho ra những bài viết hay, ấn tượng để tan tỏa và truyền cảm hứng cho các độc giả trong và ngoài nước.
Người gửi: Phạm Phước Hưng
Share
nhân sinh nhật 15 tuổi của báo Ngoisao.net, Tú Chinh xin chúc toàn thể anh chị trong ban biên tập toà soạn dồi dào sức khoẻ. Chúc báo ngày càng phát triển mạnh mẽ hơn nữa và có thật nhiều thật nhiều bạn đọc. Cảm ơn báo luôn đồng hành cùng với Chinh nói riêng và các anh chị em VĐV nói chung. Happy Birthday.
Người gửi: Lê Tú Chinh

Quiz

Mừng sinh nhật Ngôi Sao

star
  • quiz1 m_quiz1
  • quiz2 m_quiz2
  • Thể lệ dự

    1. đáp 15 câu hỏi

    2. Các câu hỏi sẽ kéo dài 1 phút 30s

    3. Người chơi phải tham gia trả lời vớ các câu hỏi trong thời gian 30 phút livestream. Kết thúc livestream, các bình luận câu giải đáp sẽ không hợp lệ.

    BTC sẽ công bố kết quả sau 3 ngày kể từ ngày diễn ra Quiz
  • Cách thức tham dự

    1. Cú pháp dự đoán/bình luận: “Số thứ tự của ô chữ - đáp án của bạn #Ngoisao” Ví dụ: “1 - A #Ngoisao”

    2. Người chơi chỉ được dự đoán 1 câu trả lời độc nhất vô nhị.

    3. Mỗi ô chữ chỉ được bình luận đáp tối đa 1 lần.

    4. Like + Share post ở chế độ công khai với hashtag #MungSinhNhatNgoiSao

Star
Nhà tài trợ vàng
Nhà tài trợ bạc
Nhà tài trợ đồng
Nhà tài trợ đồng hành